Bích Thùy: “Ngày tôi khoác áo đội tuyển quốc gia cũng là ngày ba mất”

Chúng tôi đã sống những ngày âu lo

Là một trong những cầu thủ đã mắc COVID-19 trong chuyến tập huấn tại Tây Ban Nha, Bích Thuỳ cho biết cô đã rất nỗ lực của mình để trở lại trong trận đấu quyết định với Đài Bắc Trung Hoa.

Bích Thùy chia sẻ: “Bản thân tôi và toàn đội cũng không may mắn khi vẫn vướng phải dịch bệnh tại Tây Ban Nha. Thực ra chúng tôi cũng gặp vấn đề về tâm lý, sắp tới giải rồi, bao sự chờ đợi, cơ hội và chuẩn bị để giành vé để World Cup có thể đổ bể. Hơn nữa, lứa cầu thủ này cũng đã có tuổi rồi, nhưng đội tuyển nữ Việt Nam cũng đã vượt qua tất cả.

Lúc ấy, có hơn nửa đội mắc COVID-19 phải ở Tây Ban Nha. Tôi là một trong 6 cầu thủ được sang Ấn Độ nhưng rồi chính tôi lại có kết quả xét nghiệm PCR dương tính. Tôi cũng hơi hoảng sợ, nhưng với sự quan tâm của lãnh đạo Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF), ban huấn luyện tuyển nữ Việt Nam khiến sự lo âu vơi đi.

Theo Bích Thùy cho biết vào thời điểm ấy, Thùy luôn nhớ về mẹ mình khi ở trong khu cách ly: “Tôi luôn giữ liên lạc với gia đình, tôi dù hơi hoảng loạn nhưng vẫn cố gắng vui vẻ thoải mái để gia đình không lo lắng. Tôi kể về gia đình về sự quan tâm của mọi người trong đội, gia đình tôi cũng yên tâm hơn.

Trong thời điểm cách ly, tôi nhớ mẹ và gia đình. Khi theo đuổi bóng đá, thành công hay thất bại thì đều là gia đình tôi ở bên. Lúc đó tôi rất mong có mẹ ở bên, nhưng những lời động viên của mẹ giúp tôi vượt qua. Hơn nữa, bác Mai Đức Chung và trưởng đoàn Trương Hải Tùng rất quan tâm đến các vận động viên”.

Thuỳ cho biết cảm giác trong khu cách ly thật tù túng và khi có xét nghiệm âm tính cô muốn hét lên thật to cho sự tự do vui sướng, cô bộc bạch: Tôi là vận động viên thể thao, thường xuyên vận động mạnh. Trong 10 ngày đó, tôi bị nhốt mình trong phòng, tôi khao khát được ra sân. Khi có kết quả âm tính, tôi muốn hét lên để giải tỏa.

Thể trạng của mỗi người mỗi khác, tôi mất khá nhiều thời gian mới có thể bình phục. Phải đến chiều ngày 26/1 thì tôi mới có kết quả âm tính, trưa hôm sau tôi được chạy nhẹ 20 phút ở phòng gym và ngày tiếp theo tôi vào sân luôn.

Khi mắc COVID-19 thì vẫn rất mệt, đặc biệt là việc hô hấp khi vận động mạnh thì khá khó khăn, nhưng tôi vẫn luôn lạc quan và cố gắng, có cơ hội vào sân là chơi hết mình. Tôi và toàn đội luôn nghĩ về mục tiêu Vòng chung kết World Cup”.

Cô cho rằng đó là những kỷ niệm buồn bã nhất trong sự nghiệp cầu thủ: “Chúng tôi có nhiều kỷ niệm, nhưng khó quên nhất là ngày nhận hung tin hơn nửa đội dính COVID-19.

Khi ấy, chúng tôi cảm giác mình đã xuống tới đáy, bởi COVID-19 sẽ tàn phá sức khỏe rất nhiều, mình thì lại nằm ở bảng đấu rất nặng. Có lúc chúng tôi muốn từ bỏ, nhưng khi tâm lý đã bình ổn thì tất cả tự động viên lẫn nhau, phải làm gì để vượt qua dịch bệnh. Tôi chỉ mong cho tất cả đồng đội ở Tây Ban Nha có kết quả âm tính”.

Bích Thùy: "Ngày tôi khoác áo đội tuyển quốc gia cũng là ngày ba mất" ảnh 1

Khi tiếng còi kết thúc, nước mắt tôi trào ra

Nói về tình huống ghi bàn vào lưới Đài Bắc Trung Hoa, Bích Thùy cho biết: “Sở trường của tôi là đá tiền vệ biên, đội TP HCM đào tạo tôi xử lý những tình huống này như thế nào. Thực ra tôi ghi bàn rất nhiều lần ở những tình huống như vậy, khi có cơ hội tôi sẽ làm được. Tôi biết mình phải xâm nhập vòng cấm ra sao, khống chế bóng và dứt điểm như thế nào.

Giải đấu lần này không ai đạt được 100% phong độ. Bản thân tôi chưa có được khả năng tốt nhất, nhưng bù lại tôi rất khát khao để ghi bàn. Trong lúc bị gỡ hoà thì tuyển nữ Việt Nam càng khát khao hơn. Khi ghi bàn, tôi giải tỏa được tâm lý cho mình và đồng đội. Thật sự rất khó diễn tả thành lời, tôi chưa bao giờ ghi bàn mà không kìm hãm cảm xúc được.

Trước khi tiếng còi kết thúc vang lên, tôi ở bên ngoài cầu nguyện từng giây từng phút, nước mắt khi ấy tự chảy. Hôm nay, chúng tôi đã có thể nói rằng tuyển nữ Việt Nam được.

Thực ra đây là một giải đấu vô duyên với tôi, hai giải Châu Á lần trước tôi đều gặp chấn thương. Lần này thì ngồi ngoài vì COVID-19, tôi luôn khát khao để ghi bàn và giúp đội. Khi cơ duyên đến thì tôi sẽ tận dụng, tôi không thể diễn ra thêm điều gì, thật khó để nói.

Thật tiếc là ba tôi không còn để chứng kiến sự thành công của tôi

Bích Thùy cho biết ba mình là người động viên cô rất nhiều khi mới bước chân vào nghề: “Năm lớp 9, tôi chỉ tham gia giải thể thao ở trường, một thầy của tôi quen đã đến gia đình tôi thuyết phục cho tôi thử sức tại TP HCM, khi ấy tôi được nhận ngay. Nhưng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ chơi sân lớn bởi tôi chỉ đá sân nhỏ ở trường.

Rồi tôi cũng buồn khi phải xa bà nội, nên được 1 tuần là tôi về. Một tháng sau thì các huấn luyện viên gọi mời vào lại, nhưng ba tôi động viên tôi tiếp tục, nhưng rất buồn khi ba đã mất nên không thể chứng kiến thành công. Mọi người vẫn hay nói tôi rất kiên cường.

Tôi luôn có mục tiêu bước đi từng bước, có lúc tôi còn không biết việt vị là gì. Ngày tôi lần đầu khoác áo đội tuyển quốc gia Việt Nam cũng là ngày ba mất”.

Bích Thùy cho biết thêm về người cha đáng yêu của mình và ông luôn đồng hành với cô trong sự nghiệp, phù hộ cho cô có được vinh quang hôm nay: “Ngày ba mất, tôi cũng không thể về, nhưng tôi nghĩ ba luôn bên cạnh mình. Tôi luôn nghĩ ba sẽ ở bên mình từ Tây Ban Nha đến Ấn Độ. Tôi còn tự nhủ rằng ba sẽ cầu nguyện cho mình để hoàn thành giấc mơ World Cup.

Bước ra sân, tôi nhìn lên trời và cầu nguyện ba sẽ bên mình. Nếu ba còn sống, tôi sẽ nói rằng: “Con làm được rồi”. Trước khi ra nước ngoài thi đấu, tôi được về nhà 3 ngày thăm gia đình, tôi nói muốn ở nhà với ba. Không ai nói cho tôi biết ba gặp bạo bệnh. Ba ước tôi mặc áo đội tuyển có lá cờ Việt Nam.

Bóng đá đánh đổi nhiều nhưng mang lại cũng nhiều điều, tôi vẫn may mắn hơn rất nhiều người. Ngày trước còn ba thì ba hay tâm sự hôm nay đá thế này thế kia, nhưng bây giờ mẹ hay chị gái thay ba làm điều này, không sâu sắc như các huấn luyện viên nhưng là sự động viên”.

Ít người biết rằng Bích Thuỳ là ngôi sao ở vị trí của mình, Bích Thùy tâm sự là cô có buồn, nhưng cũng thoáng quá và tiếp tục chơi bóng.

Tôi cũng hơi chạnh lòng, bởi ít người xem bóng đá nữ lắm. Những vị trí như tôi dễ dàng bị lu mờ, nhưng tôi cũng vẫn thoải mái. Khi mình chưa được mọi người nhìn nhận thì phải cố gắng nhiều hơn để mọi người biết tới”.

Bích Thùy: "Ngày tôi khoác áo đội tuyển quốc gia cũng là ngày ba mất" ảnh 2

World Cup là ước mơ của rất nhiều cầu thủ, Bích Thùy cho biết cô và đội tuyển sẽ chuẩn bị mọi thứ để chơi ở đấu trường tầm cỡ thế giới và đội tuyển Việt Nam xứng đáng có được vị trí này.

Đây là giải đấu rất lớn, tuyển nữ Việt Nam luôn giữ vững một tinh thần vững chắc, quyết tâm cao trước khi bước vào giải đấu. Khi đối mặt với các đội bóng ở tầm thế giới, chúng tôi tiếp sẽ cố gắng thật nhiều như cách mình đã làm ở Asian Cup 2022.

Trước tiên, thì chúng tôi sẽ hướng đến SEA Games trước rồi mới hướng tới World Cup 2023. Chúng tôi phải nỗ lực cố gắng rất rất nhiều bởi đối thủ ở đẳng cấp khác, toàn đội chưa bao giờ chạm tới. Chúng tôi sẽ cho mọi người thấy tuyển nữ Việt Nam xứng đáng đến World Cup.

Điều ước của tôi đã thành hiện thực, cảm xúc của tôi rất khó diễn tả, lâng lâng và muốn vỡ tung ra. Suốt sự nghiệp cầu thủ, tôi vẫn luôn khao khát được đến với giải đấu lớn như World Cup 2023″.

Ngày 10/2, đội tuyển nữ sẽ trở về Việt Nam, điều đầu tiên Bích Thùy muốn là sà vào lòng mẹ sau 1 năm cô không thể về thăm nhà do dịch COVID-19.

Bích Thùy tâm sự: “Tôi muốn về thăm gia đình, về ôm mẹ một cái. Điều đầu tiên tôi muốn về nhà ngay lập tức. Vì dịch COVID-19 nên 1 năm qua tôi gần như chưa về nhà. Đó là mong muốn duy nhất. Tôi có thể mạnh mẽ nhưng cũng nhiều lúc tủi thân. Giờ tôi muốn về gia đình ngay lập tức.

Điều ước đơn giản đầu tiên là điều ước về sức khoẻ, để chúng tôi có thể trở về quê nhà bình an. Xa hơn, chúng tôi mong người hâm mộ Việt Nam, các nhà tài trợ có thể ghi nhận nhiều hơn sự cống hiến của các cầu thủ nữ. Tiền bạc, vật chất không phải là tất cả, nhưng các cầu thủ nữ vẫn rất mong có được sự động viên.

Trong năm mới, chúng ta muốn nói về tiếng cười niềm vui, chúc tất cả người dân Việt Nam một năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý. Cầu mong sức khoẻ của gia đình, người thân và tất cả đất nước sẽ thật tốt, đại dịch COVID-19 qua đi”.